Tản văn Miền Ký Ức Đánh Rơi

Nhìn lại thanh xuân, đã từng có lúc vui vẻ đến như thế.
Nhìn lại tuổi trẻ, đã từng có những người vô cùng đặc biệt bước qua đời.
Nhìn lại 3 năm trước, có 1 cô gái luôn cười đùa vô tư giữa bạn bè.

Chỉ mới vài năm trước, đã rất nhiều thứ thay đổi. Con người không còn vô tư, không còn tự do, không còn nghĩ mọi chuyện theo cách đơn giản nữa.

Cuộc đời chỉ nợ tôi 1 điều. Nợ tôi 1 gia đình ấm áp, tràn đầy tình thương, quan tâm nhau, dựa vào nhau. Nợ tôi lời khen, lời an ủi, động viên của những đấng sinh thành, nợ tôi sự thơ ngây, tiếng cười trong veo của tuổi thơ, nợ tôi sự quan tâm dìu dắt của tuổi vị thành niên, nợ tôi cả những lời hỏi han, an ủi tuổi trưởng thành.

Lúc nào tôi cũng như 1 mình chống đỡ với cả thế giới, à không, chống đỡ với sự sụp đổ của chính tâm can mình. Có những lúc mọi thứ đi quá xa giới hạn chịu đựng, nước mắt như con đê bị lũ cuốn phăng, cảm thấy tủi thân, cảm thấy cô độc ghê gớm. Dù vậy vẫn phải sống tiếp, sống để cuộc đời đền bù cho những gì đã bỏ lỡ.

Nỗi buồn, sự đau đớn cũng chỉ là 1 cảm giác, mọi thứ ròi cũng sẽ qua.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nhân sinh nếu có kiếp sau, mình đừng tìm nhau anh nhé!

Mỗi Khi Tết về

Tình yêu chỉ đẹp khi dang dở?