Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 3, 2019

Trái đất này, ba phần tư là nước mắt...

Ba phần tư người yêu nhau nhưng không đến được với nhau. Ba phần tư những người yêu nhau lấy được nhau rồi thì không yêu nhau nữa. Không hiểu sao cứ mưa là lại thấy buồn. Những ngày này, cảm xúc lúc nào cũng lơ lửng một cách khó hiểu. Ngay cả việc nắm bắt suy nghĩ của chính mình cũng thật khó thực hiện. Yêu - ghét lẫn lộn như một mớ hỗn độn cứ quẩn quanh trong đầu. Những ngày này, chỉ thích cuộn tròn trong chăn ấm, đổ mình theo những bản ballad nhẹ nhàng nhưng buồn thấu lòng. Đôi khi sẽ là một tách café nghi ngút khói. Hương vị thơm nồng mê hoặc lan tỏa vào không gian, cuốn theo cả thực tại. Tâm hồn và thể xác như thể hòa quyện vào nhau, tan ra, bềnh bồng trôi… Những ngày này, có ai lựa chọn đi theo những ảo mộng xa xôi? Rằng tuổi trẻ thì phải sống hết mình, yêu hết mình, dù cho ra sao thì cũng không nuối tiếc? Cuối cùng, vẫn cứ là mưa sau những ngày tạnh, như một điều chắc chắn rằng, sẽ vẫn lạnh khi ai đó rời xa… Những kỷ niệm cũng chỉ là ngày hôm qua. Nhưng có ba...

Cô đơn là số mệnh trời ban

Con người từ khi sinh ra đến khi trường thành có hàng triệu mối quan hệ, từ không tên, đến có thể gọi tên ra, từ gắn bó dài lâu đến chỉ lướt qua nhau trong tích tắc. trong hàng triệu mối quan hệ ấy, người ta sẽ tìm được những mối quan hệ để có thể dựa vào, khi mất mát, khi đau buồn, khi tuyệt vọng. Họ tìm ra được nơi an ủi mình, nơi có thể tìm về và có thể chia sẻ mọi nghĩ suy. Có những người ko tìm được cho mình điều đó! Có những người có gia đình nhưng ko ai hiểu suy nghĩ của họ. Có những người có bạn bè nhưng ko thể chia sẻ mọi buồn vui. Có những người gặp cay đắng trong đời chỉ biết lặng lẽ lang thang 1 mình trên những con đường quen, nhờ những cơn gió lạnh buốt làm dịu đi những thương đau. Đó là người được số phận định sẵn 2 chữ Cô Đơn. Cuộc đời của họ gắn với 2 chữ cô đơn. Tìm được một người có thể hiểu, có thể thương, có thể chia sẻ chẳng khác gì tìm một cánh én giữa trời đông giá rét. Tìm thấy đó, nhưng cánh én lại chỉ thoáng qua, chợt đến, rồi chợt đi, ...

8/3 phụ nữ cần gì?

Cô quen Anh gần 4 năm, 4 mùa 8/3 cũng trôi qua. 8/3 đầu tiên, cô háo hức chờ đợi. Tình yêu đầu đời luôn có cái gì đó thật đặc biệt, ít nhất cô nghĩ vậy. Từ sáng sớm cô đã chờ đợi, chờ điều gì cô cũng chẳng biết, cô mở điện thoại, rồi lại tắt đi, chốc chốc lại lắng nghe liệu có tin nhắn vào gửi đến không. Cô suy nghĩ mãi mình nên mặc gì hôm nay, rồi cô chọn bộ đồ đẹp nhất cô có - "Hôm nay cô phải thật xinh đẹp". Thói đời có chuyện gì chúng ta mong muốn mà có thể thành hiện thực. Bởi vậy có ai đó đã nói với cô rằng, đừng hy vọng quá nhiều vào bất cứ điều gì, cũng đừng trông chờ ở bất cứ ai, không hy vọng sẽ không thất vọng. Ngày quốc tế phụ nữ diễn ra không như cô mường tượng, mọi người vẫn làm việc như bình thường. Đến giữa trưa, Anh cùng vài đồng nghiệp nam tặng đồng nghiệp nữ mỗi người 1 bông hoa, kèm 1 bữa trưa nhiều đồ ăn hơn mọi ngày. Uhm, không sao, còn buổi chiều nữa mà. Cô lại canh điện thoại. Chẳng có gì. Anh nói tối nay anh bận, anh sẽ về sớm. Cô chưng hửng. T...