Trái đất này, ba phần tư là nước mắt...
Ba phần tư người yêu nhau nhưng không đến được với nhau. Ba phần tư những người yêu nhau lấy được nhau rồi thì không yêu nhau nữa. Không hiểu sao cứ mưa là lại thấy buồn. Những ngày này, cảm xúc lúc nào cũng lơ lửng một cách khó hiểu. Ngay cả việc nắm bắt suy nghĩ của chính mình cũng thật khó thực hiện. Yêu - ghét lẫn lộn như một mớ hỗn độn cứ quẩn quanh trong đầu. Những ngày này, chỉ thích cuộn tròn trong chăn ấm, đổ mình theo những bản ballad nhẹ nhàng nhưng buồn thấu lòng. Đôi khi sẽ là một tách café nghi ngút khói. Hương vị thơm nồng mê hoặc lan tỏa vào không gian, cuốn theo cả thực tại. Tâm hồn và thể xác như thể hòa quyện vào nhau, tan ra, bềnh bồng trôi… Những ngày này, có ai lựa chọn đi theo những ảo mộng xa xôi? Rằng tuổi trẻ thì phải sống hết mình, yêu hết mình, dù cho ra sao thì cũng không nuối tiếc? Cuối cùng, vẫn cứ là mưa sau những ngày tạnh, như một điều chắc chắn rằng, sẽ vẫn lạnh khi ai đó rời xa… Những kỷ niệm cũng chỉ là ngày hôm qua. Nhưng có ba...