Bài đăng

Mỗi Khi Tết về

Mỗi năm cứ đến những ngày giáp Tết, lòng người bỗng dưng cứ rộn lên. Chẳng hiểu vì vui, vì buồn hay vì mệt mỏi?  Trẻ con vui niềm vui bình dị, được mặc áo mới, được ăn món ngon, được chơi những trò chơi ngày Tết với đám bạn hàng xóm, hay với anh em họ hàng ở xa lâu ngày chưa gặp,..  Người lớn lại như sống 1 thế giới khác mỗi khi Tết về, có người buồn, có người cảm thấy mệt mỏi. Buồn vì xa nhà, xa quê, vì tủi thân khi Tết không được hưởng không khí sum vầy. Mệt mỏi vì những lo toan thường nhật, vì tiền bạc, vì trách nhiệm, vì cái danh, cái tiếng,...  Trẻ con chỉ vui được chừng 20 năm. Còn người lớn buồn tận 40 năm cuộc đời!  Tết về, cũng chẳng biết từ đâu ai ai cũng nói về gia đình, về sự sum họp?  Mà thực sự Tết có ý nghĩa đến vậy, hay có người thì bộn bề lo toan, còn người thì dửng dưng vô tâm?  Mà tôi đang bức xúc điều gì vậy nhỉ? Không, buồn thì đúng hơn, nỗi buồn đã quá cũ, cũ hơn bà ngoại của mấy bạn.  Nhà tôi có 2 chị em,...

Tản văn Miền Ký Ức Đánh Rơi

Nhìn lại thanh xuân, đã từng có lúc vui vẻ đến như thế. Nhìn lại tuổi trẻ, đã từng có những người vô cùng đặc biệt bước qua đời. Nhìn lại 3 năm trước, có 1 cô gái luôn cười đùa vô tư giữa bạn bè. Chỉ mới vài năm trước, đã rất nhiều thứ thay đổi. Con người không còn vô tư, không còn tự do, không còn nghĩ mọi chuyện theo cách đơn giản nữa. Cuộc đời chỉ nợ tôi 1 điều. Nợ tôi 1 gia đình ấm áp, tràn đầy tình thương, quan tâm nhau, dựa vào nhau. Nợ tôi lời khen, lời an ủi, động viên của những đấng sinh thành, nợ tôi sự thơ ngây, tiếng cười trong veo của tuổi thơ, nợ tôi sự quan tâm dìu dắt của tuổi vị thành niên, nợ tôi cả những lời hỏi han, an ủi tuổi trưởng thành. Lúc nào tôi cũng như 1 mình chống đỡ với cả thế giới, à không, chống đỡ với sự sụp đổ của chính tâm can mình. Có những lúc mọi thứ đi quá xa giới hạn chịu đựng, nước mắt như con đê bị lũ cuốn phăng, cảm thấy tủi thân, cảm thấy cô độc ghê gớm. Dù vậy vẫn phải sống tiếp, sống để cuộc đời đền bù cho những gì đã bỏ lỡ. Nỗi ...

Tình yêu chỉ đẹp khi dang dở?

Không phải mối tình của tôi. Tôi đang nói đến tình yêu của thế gian. Tự cổ chí kim, chưa có tình yêu nào đơm hoa kết trái bình lặng mà được nhân gian nhớ đến. Từ Ngưu Lang - Chức Nữ, yêu nhau mấy cũng chỉ có thể gặp nhau mỗi năm 1 lần giữa dòng sông Ngân Hà chia đôi nỗi nhớ. Mỗi năm cứ đến ngày đó, người ta lại thấy phảng phất những hạt mưa ngâu, phải chăng đó là nước mắt chia ly, nước mắt của mối lương duyên bất hạnh. Câu chuyện tình yêu son sắt đó mang trên mình nỗi bi ai thấu lòng người, nhưng lại được người đời nhớ đến, Thất Tịch ngàn năm lưu truyền thiên cổ. Lương Sơn Bá - Chúc Anh Đài dường như cũng theo bước Thất tịch tình, mà trở thành mối lương duyên Thiên thượng nhân gian. Họ yêu nhau rất bình dị, nhưng không qua nổi sự cách biệt gia thế, không qua nổi sự đố kỵ của người đời. Để ở bên nhau mãi mãi, họ chỉ có thể cùng lên thiên đường, hoá thành cánh bướm tự do tự tại giữa nhân gian. Ấy vậy mà họ lại hạnh phúc. Vui vẻ gì hiển hiện giữa nhân gian? "Thuyết chia ly...

Nhân sinh nếu có kiếp sau, mình đừng tìm nhau anh nhé!

Anh có biết cảm giác cô đơn trong chính mối quan hệ của mình là như thế nào không? Là dù muốn nhưng không thể gọi điện nói dăm ba câu vu vơ. Là muốn hỏi thăm, quan tâm nhưng cảm thấy đầu dây bên kia không muốn nghe thêm gì nữa. Là thấy tin nhắn đã được đọc, nhưng hồi âm chỉ là sự im lặng. Là khi ngồi ngay trước mặt anh đấy, nhưng chẳng biết nói gì. Là khi nghĩ đến chúng ta, lòng lại không nguôi niềm cắn rứt. Là muốn hỏi anh “em là gì của anh", nhưng biết anh không có câu trả lời. Là muốn hiểu, liệu vị trí của em trong trái tim anh là gì, nhưng sợ biết rồi buồn sẽ thành đau. Là cảm thấy lòng man mác, nỗi buồn đầy lại vơi, chỉ muốn trốn vào 1 góc nào đó gặm nhấm nỗi đau riêng mình. Nhận ra 1 điều, càng ở bên anh em càng thấy cô đơn!

TUỔI THƠ CHẲNG CÓ GÌ NGOÀI 2 CHỮ BI AI

Câu chuyện phổ biến đến mức kinh điển của những thước phim nói về tình cảm gia đình là khi cha mẹ dành quá nhiều thời gian làm việc, mong muốn kiếm thật nhiều tiền cho con ăn học,   đứa con vì thiếu sự quan tâm, thiếu tình thương của cha mẹ mà trở nên hư hỏng, sa đoạ. Khi cha mẹ phát hiện ra đứa con liền đổ lỗi cho cha mẹ, cha mẹ nghe lý do của con, ngậm ngùi xin lỗi và hứa sẽ dành nhiều thời gian cho con hơn. Cốt truyện buồn, thêm một chút cảm xúc sẽ khiến hàng trăm khán giả phải bật khóc. Nhưng không bi thương. Cốt truyện của nó, nó không biết mô tả bằng từ ngữ gì để lột tả được hết nỗi buồn, sự day dứt nó đã mang hơn 24 năm qua. Suốt những tháng ngày thơ ấu, ký ức nó nhớ nhất là cảnh bố đánh đập, chửi bới mẹ nó. Cảm giác nó nhớ nhất là những đêm lặng thinh khóc 1 mình đến khi ướt đẫm cả gối chăn. Chẳng biết tự lúc nào, nó đã có thói quen dành dụm những giọt nước mắt để gặm nhấm 1 mình trong đêm tối. Đó thực sự là 1 khoái cảm. Từ khi có thể nhận thức được...

Trái đất này, ba phần tư là nước mắt...

Ba phần tư người yêu nhau nhưng không đến được với nhau. Ba phần tư những người yêu nhau lấy được nhau rồi thì không yêu nhau nữa. Không hiểu sao cứ mưa là lại thấy buồn. Những ngày này, cảm xúc lúc nào cũng lơ lửng một cách khó hiểu. Ngay cả việc nắm bắt suy nghĩ của chính mình cũng thật khó thực hiện. Yêu - ghét lẫn lộn như một mớ hỗn độn cứ quẩn quanh trong đầu. Những ngày này, chỉ thích cuộn tròn trong chăn ấm, đổ mình theo những bản ballad nhẹ nhàng nhưng buồn thấu lòng. Đôi khi sẽ là một tách café nghi ngút khói. Hương vị thơm nồng mê hoặc lan tỏa vào không gian, cuốn theo cả thực tại. Tâm hồn và thể xác như thể hòa quyện vào nhau, tan ra, bềnh bồng trôi… Những ngày này, có ai lựa chọn đi theo những ảo mộng xa xôi? Rằng tuổi trẻ thì phải sống hết mình, yêu hết mình, dù cho ra sao thì cũng không nuối tiếc? Cuối cùng, vẫn cứ là mưa sau những ngày tạnh, như một điều chắc chắn rằng, sẽ vẫn lạnh khi ai đó rời xa… Những kỷ niệm cũng chỉ là ngày hôm qua. Nhưng có ba...

Cô đơn là số mệnh trời ban

Con người từ khi sinh ra đến khi trường thành có hàng triệu mối quan hệ, từ không tên, đến có thể gọi tên ra, từ gắn bó dài lâu đến chỉ lướt qua nhau trong tích tắc. trong hàng triệu mối quan hệ ấy, người ta sẽ tìm được những mối quan hệ để có thể dựa vào, khi mất mát, khi đau buồn, khi tuyệt vọng. Họ tìm ra được nơi an ủi mình, nơi có thể tìm về và có thể chia sẻ mọi nghĩ suy. Có những người ko tìm được cho mình điều đó! Có những người có gia đình nhưng ko ai hiểu suy nghĩ của họ. Có những người có bạn bè nhưng ko thể chia sẻ mọi buồn vui. Có những người gặp cay đắng trong đời chỉ biết lặng lẽ lang thang 1 mình trên những con đường quen, nhờ những cơn gió lạnh buốt làm dịu đi những thương đau. Đó là người được số phận định sẵn 2 chữ Cô Đơn. Cuộc đời của họ gắn với 2 chữ cô đơn. Tìm được một người có thể hiểu, có thể thương, có thể chia sẻ chẳng khác gì tìm một cánh én giữa trời đông giá rét. Tìm thấy đó, nhưng cánh én lại chỉ thoáng qua, chợt đến, rồi chợt đi, ...