Cô đơn là số mệnh trời ban
Con người từ khi sinh ra đến khi trường thành có hàng triệu
mối quan hệ, từ không tên, đến có thể gọi tên ra, từ gắn bó dài lâu đến chỉ lướt
qua nhau trong tích tắc. trong hàng triệu mối quan hệ ấy, người ta sẽ tìm được
những mối quan hệ để có thể dựa vào, khi mất mát, khi đau buồn, khi tuyệt vọng.
Họ tìm ra được nơi an ủi mình, nơi có thể tìm về và có thể chia sẻ mọi nghĩ
suy.
Có những người ko tìm được cho mình điều đó! Có những người
có gia đình nhưng ko ai hiểu suy nghĩ của họ. Có những người có bạn bè nhưng ko
thể chia sẻ mọi buồn vui. Có những người gặp cay đắng trong đời chỉ biết lặng lẽ
lang thang 1 mình trên những con đường quen, nhờ những cơn gió lạnh buốt làm dịu
đi những thương đau.
Đó là người được số phận định sẵn 2 chữ Cô Đơn.
Cuộc đời của họ gắn với 2 chữ cô đơn. Tìm được một người có
thể hiểu, có thể thương, có thể chia sẻ chẳng khác gì tìm một cánh én giữa trời
đông giá rét. Tìm thấy đó, nhưng cánh én lại chỉ thoáng qua, chợt đến, rồi chợt
đi, để lại trong lòng người những lỗ trống, những niềm khắc khoải ko tên, mơ hồ
như ảo giác, nhưng mỗi lần bắt gặp cảm thấy mình đang được hồi sinh, mạnh mẽ, đầy
sức sống.
Con người của những cô đơn, của những lạc lõng ấy ước mong
nhiều lắm, rằng 1 ngày có thể tìm được cánh én và giữ nó lâu dài bên cạnh, có
thể sẻ chia, có thể yêu thương, có thể hiểu. Một khi đã là 2 chữ "tình cảm"
tất thảy mọi người trên thế gian này đều yếu đuối, đều mê mị, chính vì vậy và mọi
cuộc tình đều có lỗi lầm xảy ra. Chỉ là có thể bước qua, hay lại tiếp tục trở về
vs 2 chữ Cô Đơn.
Cảm giác lạc lõng giữa thế giới khiến bản thân chênh vênh,
trống rỗng. Kể cả anh, người duy nhất còn cho em cảm giác yên bình, giờ cũng
làm em đau, thật khó chịu. Thiết nghĩ, đối với người đến bố mẹ ko hiểu, bạn bè
ko có bao nhiêu, cũng ko có Anh, liệu 2 chữ Cô Đơn còn có thể ghê gớm đến nhường
nào! Được bao lâu nữa đây, khi ngay cả bản thân cũng ngờ vực.
Rồi sẽ có ngày ta xa nhau, anh đi đường anh, em về lối cũ với
2 chữ Cô Đơn...
Ngày Cỏ úa.
Nhận xét
Đăng nhận xét